Trở Lại Mục Lục

Quyển VII: Tố Tụng

Phần I:

Sự Phán Xử Nói Chung

 

Ðiều 1400: (1) Ðối tượng của sự phán xử là:

1. truy tố hay yêu sách những quyền lợi thể nhân hay pháp nhân, hay tuyên bố những sự kiện pháp lý;

2. tuyên kết hay tuyên bố hình phạt dành cho các tội phạm.

(2) Tuy nhiên, những tranh tụng phát sinh từ một hành vi hành chánh chỉ có thể được trình lên Thượng Cấp hay Tòa Án hành chánh.

Ðiều 1401: Giáo Hội có quyền riêng biệt và độc hữu để phân xử:

1. những vụ kiện liên quan đến những việc thiêng liêng và gắn liền với những việc thiêng liêng;

2. sự vi phạm luật Giáo Hội, và tất cả những gì có tính cách tội lỗi luân lý và tuyên kết các hình phạt của Giáo Hội.

Ðiều 1402: Tất cả các tòa án của Giáo Hội được điều hành theo các điều luật sau đây, đừng kể những quy tắc của các tòa án thuộc Tòa Thánh.

Ðiều 1403: (1) Những vụ phong thánh các Tôi Tớ của Chúa sẽ được điều hành theo luật riêng của Tòa Thánh.

(2) Ngoài ra, đối với các vụ ấy, những quy định của bộ luật này cũng được áp dụng mỗi khi luật riêng quy chiếu về luật phổ quát, hay khi nói đến các quy tắc, mà tự bản chất, có liên quan đến chính các vụ ấy.

 

(Nhóm Dịch Thuật Việt ngữ Bộ Giáo Luật)

 






Comment: